Ths. Nguyễn Thị Bảo Ngọc | Khoa Tài chính – Ngân hàng

CHỈ CÓ THỂ LÀ NHỜ CHỮ “DUYÊN”

Ths. Nguyễn Thị Bảo Ngọc

Giảng viên Khoa Tài chính – Ngân hàng; Nguyên Bí thư Đoàn khoa 

Đến bây giờ bạn bè tôi, người thân của tôi, sinh viên cũ của tôi vẫn thắc mắc tại sao tôi lại rời xa gia đình để chuyển đến Thành phố Hồ Chí Minh, một nơi cách xa hơn 2000 km, một nơi tôi chưa từng đặt chân đến trước đó, một nơi phồn hoa, nhộn nhịp trái ngược hẳn nơi yên bình tôi sống trước đây. Tôi nghĩ rằng đó là bởi một chữ “Duyên”.

“Duyên” đầu đầy bất ngờ nhưng cũng đầy thử thách

Đúng vây, tôi đến với nghề cũng bởi chữ “Duyên”. Tôi đến với Sài Gòn cũng bởi chữ “Duyên” và rồi giờ đây tôi đã có duyên với Trường ĐH Tài chính – Marketing cũng hơn 6 năm. Ngày tôi quyết định chuyển vào Sài Gòn sống và làm việc diễn ra rất nhanh, không có chút do dự và đắn đo. Khi tôi nhận tin trúng tuyển đợt thi viên chức vào Trường, tôi đã nói với bố mẹ tôi rằng tôi muốn đi, tôi muốn có sự trải nghiệm và thử thách đối với bản thân mình. Đối với tôi đó là một quyết định rất lớn trong cuộc đời và cho đến bây giờ tôi chưa từng hối hận về quyết định đó. Bản thân là một cô gái sống trong sự bao bọc của bố mẹ. Từ khi tôi còn nhỏ, học cấp 1, cấp 2, cấp 3 ngay cả khi học đại học, rồi ra trường và đi làm, chưa bao giờ tôi sống xa gia đình. Với tôi đó là một điều may mắn nhưng bản thân tôi tự nhận thức được mình cần phải có sự thay đổi, phải tự lập vì bố mẹ không thể theo mình mãi được. Tôi đã rời xa Hà Nội vào Thành phố HCM vào cuối năm 2014. Khi đặt chân đến thành phố, tôi chỉ có 1 mình và tôi bắt đầu tự xoay sở. Thời gian đầu ở một nơi xa lạ, không người thân, không gia đình đối với tôi thật có chút hụt hẫng. Cảm thấy nhớ nhà, nhớ bữa cơm gia đình quây quần, nhớ bạn bè, nhớ những em sinh viên tôi đã từng dạy khi tôi ở Hà Nội. Có lẽ năm đầu tiên là năm khó khăn nhất đối với tôi khi tôi phải làm quen với môi trường sống và môi trường làm việc. Tôi phải học cách tìm đường đi, phải thích nghi với khí hậu, phải thích nghi với những món ăn ở đây. Tôi cũng không nhớ trong năm đầu tiên ấy, đã bao nhiều lần tôi bị lạc đường, đã bao lần tôi không thể ăn quen món ăn và ăn mì tôm, bánh mì cho qua ngày. Bản tính tôi khi ấy rất rụt rè và ít nói nên tôi không chia sẻ cùng với ai. Nhưng may mắn thay tôi đã gặp những người em, người bạn, người chị, những người đồng nghiệp vô cùng tốt bụng và cả những quý thầy, quý cô tôi vô cùng kinh trọng. Tôi nghĩ rằng đó chính là động lực giúp tôi vượt qua thử thách, khó khăn để có được như ngày hôm nay.

Buổi giảng cuối cùng trước khi tôi chuyển công tác vào Thành phố HCM

Chữ “Duyên” nối tiếp chữ “Duyên”

Tôi chỉ biết nhiều đến Thành Phố HCM qua phim ảnh và tôi cảm thấy choáng ngợp với khung cảnh nơi đây. Tôi đã từng nghĩ mình không hợp với thành phố này vì tôi sợ với bản tính của tôi, tôi sẽ dễ bị lừa. Nhưng suy nghĩ ấy đã thay đổi khi tôi đặt chân đến thành phố mang tên Bác. Lần đầu tiên tôi có dịp đến với Thành phố là khi tôi xin nghỉ phép để vào giúp chị gái tôi chuẩn bị đám cưới. Đúng vào thời điểm đó, Trường ĐH Tài chính – Marketing có thông báo tuyển dụng viên chức. Nếu không có dịp đặc biệt của chị gái tôi nghĩ rằng tôi không có cơ hội để vượt một quãng đường xa như vậy để có thể tham dự vào cuộc thi tuyển viên chức của Trường. Tôi đã có “Duyên” với Trường ĐH Tài chính – Marketing.

Lễ kỷ niệm ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11 đầu tiên của tôi với Khoa TCNH, với Trường ĐH Tài chính – Marketing năm 2015

Ngày tôi thi tuyển vào Trường, chuyên ngành chính của tôi là Ngân hàng thương mại. Tôi chính thức làm việc tại Khoa Tài chính – Ngân hàng và được phân về Bộ môn Tài chính – Tiền tệ. Và tôi đã có “Duyên” với bộ môn TCTT. Đây thực sự là một “gia đình nhỏ” trong một “gia đình lớn” của tôi. Tôi cảm thấy thực sự may mắn khi được sống trong môi trường làm việc đầy sự thân thiện. Hồi đó về bộ môn, tôi nhỏ tuổi nhất và như em út của bộ môn vậy. Những người anh, người chị tạo cho tôi cảm giác gần gũi và giúp tôi quên đi những ngày tháng cô đơn khi rời xa gia đình sống ở một nơi lạ lẫm.

Cùng tập thể Giảng viên Khoa TCNH trong chuyển đi Cần Giờ 03/08/2016

Và chính trong “gia đình nhỏ” ấy tôi đã gặp người “chị cả”. Tôi gọi chị là chị cả không phải chị lớn tuổi mà vì chị gắn bó với Trường với Khoa lâu nhất, có thể xem là từ những giai đoạn đầu. Người chị ấy đã giúp tôi bén “Duyên” với Đoàn – Hội. Khi tôi làm việc ở Hà Nội, tôi cũng đã từng làm Đoàn nhưng với quy mô rất nhỏ. Còn bây giờ, Khoa tôi có rất đông sinh viên thì đây thực sự với tôi là một thử thách. Không ít lần chương trình của tôi tổ chức bị thất bại, không ít lần tôi đã khóc vì cảm thấy bất lực và tủi thân. Nhưng người “chị cả” ấy đã vực dậy tinh thần cho tôi rất nhiều. Ngày ấy tôi thay chị làm Đoàn vì chị sắp đến kỳ sinh nở nhưng tôi cảm nhận được nhiệt huyết với sinh viên, với Đoàn – Hội của chị. Tôi vẫn nhớ như in hình ảnh chị dù bụng bầu rất to nhưng vẫn cùng tôi giám sát chương trình, vẫn tư vấn hỗ trợ tôi hết mình, dù đêm tối chị vẫn chạy lên hỗ trợ tôi khi chương trình của tôi tưởng chừng như sắp bể. Người chị ấy đã truyền động lực cho tôi để tôi có thể vững bước trên con đường hoạt động Đoàn – Hội. Và rồi sau này khi tôi không còn làm Đoàn nữa tôi lại tiếp tục truyền động lực ấy cho thế hệ các em đi sau.

Chương trình “Xuân tình nguyện 2015” – Chương trình đầu tiên tôi đảm nhiệm với vai trò Phó Bí thư Đoàn Khoa TCNH dưới sự hỗ trợ của “chị cả” Trần Thị Thanh Nga – Nguyên Bí thư Đoàn Khoa TCNH

Đại hội Đoàn Khoa TCNH 2017

Khi hoạt động Đoàn tạm khép lại thì tôi lại có “Duyên” với Đảng. Tôi tự hào được đứng trong hàng ngũ của Đảng. Tổ chức đã giúp tôi trưởng thành hơn rất nhiều. Tôi luôn cố gắng hoàn thiện bản thân, giữ vững tinh thần để xứng đáng đứng trong hàng ngũ của Đảng. Và khi trở thành Đảng viên tôi có cơ hội được tiếp xúc và làm việc nhiều hơn với Cô, người sếp tôi vô cùng kính nể và không kém phần “sợ”. Ngày tôi về Khoa TCNH cũng là ngày Cô được điều động về nhận nhiệm vụ Trưởng Khoa TCNH. Tôi nghĩ tôi có “Duyên” với Cô từ đó. Ấn tượng ban đầu của tôi là tôi “sợ”. Tôi “sợ” ở đây không phải sợ sệt mà là “sơ” cái uy của Cô. Tôi vẫn nhớ mãi câu Cô nói với tôi: “Chỉ có hai Cô Trò với nhau, Cô sẽ không khen mà chỉ nói những cái chưa làm được để rút kinh nghiệm.”. Chính việc Cô góp ý đã khiến tôi rút được nhiều bài học, tôi không bị chủ quan khi mình làm tốt mà phải luôn phấn đấu để làm tốt hơn. Khi được tiếp xúc và làm việc với Cô nhiều hơn, tôi hiểu được Cô là một người lãnh đạo vừa có tâm và vừa có tầm, đòi hỏi sự chỉnh chu rất cao. Tôi cảm thấy nể phục với cường độ làm việc của Cô đồng thời làm chúng tôi thấy khá áp lực, nhưng chính sự áp lực ấy đã làm các giảng viên phải phấn đấu nhiều hơn, bản thân tôi luôn phấn đấu để cố gắng hoàn thiện hơn nữa. Tất cả điều này đã góp phần thúc đẩy Khoa TCNH phát triển mạnh trong giai đoạn cô quản lý điều hành Khoa.

Tôi chính thức đứng trong hàng ngũ của Đảng năm 2017

Và tôi đã “Yêu” bởi chữ “Duyên” ấy

Trải qua một quãng thời gian gắn bó không quá dài nhưng cũng không quá ngắn với Thành phố, với Trường, với Khoa thì mọi thứ đã trở nên quá đỗi thân thuộc đối với tôi. Thành phố này đã trở thành quê hương thứ hai, Trường và Khoa đã trở thành gia đình thứ hai của tôi. Tôi yêu nơi đây bằng cả con tim và tình cảm ấy càng dâng trào hơn khi nơi tôi đang sống và làm việc đang “bệnh” rồi. Sài Gòn – Thành phố mang tên Bác đầy tự hào với vẻ phồn hoa nhộn nhịp nay đã trở nên vẵng lặng cùng những khung cảnh buồn thương đến não lòng. Dịch bệnh đã khiến thành phố HCM gồng mình chống chọi nhưng chưa một lần nhụt chí. Tôi chỉ mong sao thành phố HCM và cả nước có thể vượt qua đại dịch này. Tôi tin tôi vẫn có “Duyên” với nơi đây và chữ “Duyên” ấy sẽ mãi tồn tại với thời gian. Cố lên Thành phố tôi yêu.

Chi ủy chi bộ Khoa TCNH nhiệm kỳ 2020 -2022

“Đại gia đình” Khoa Tài chính  – Ngân hàng năm 2020

Năm nay, 2021, TPHCM kỷ niệm 45 năm thành phố mang tên Bác Hồ cũng là 45 năm Trường ĐH Tài chính – Marketing, ngôi nhà thứ hai của tôi tròn 45 tuổi. Kính chúc Trường ngày càng phát triển lên tầm cao mới. Muốn vậy, mỗi thầy cô chúng ta cùng nhau phấn đấu học tập nâng cao trình độ, nâng cao năng lực NCKH để góp phần vào quá trình phát triển của Nhà trường nhé.

Sự kiện sắp tới

CuocthitructuyenUFM2021