Vẫn như ngày đầu tiên ấy…

Chương trình Radio UFM – Tần số 45 số 03 do Trường Đại học Tài chính – Marketing tổ chức sản xuất phát sóng ngày 28/8/2021 trên Fanpage Trường đã truyền tải bài cảm nhận của ThS. Phạm Thế Vinh, Trưởng phòng Khảo thí và quản lý chất lượng với tựa đề “Vẫn như ngày đầu tiên ấy…”. Bài viết chất chứa biết bao kỷ niệm của thầy với UFM trong suốt hơn 30 năm công tác tại trường. Đó là những kỷ niệm, kỷ niệm thật khó quên và hơn hết là tâm huyết, sự cống hiến của thầy dành cho Trường Đại học Tài chính – Marketing.

Mời quý vị và các bạn cùng nghe lại bài cảm nhận của ThS. Phạm Thế Vinh qua giọng đọc của MC Hồng Quân.

Vẫn như ngày đầu tiên ấy …

ThS. Phạm Thế Vinh – Trưởng phòng Khảo thí và QLCL

Một buổi tối, tôi nhận được cuộc điện thoại từ TpHCM của một thầy giáo quen thân đang công tác trong Trường Trung cấp Vật Giá số 2: “Tôi đã trao đổi với thầy Hiệu trưởng về việc xin chuyển công tác của ông đến trường. Thầy hiệu trưởng đồng ý gặp trao đổi trực tiếp với ông vào lúc 8g00 sáng ngày thứ 2 … ông nhớ có mặt đúng giờ nhé !”. Vừa mừng, vừa lo lắng đan xen bởi những suy nghĩ lẫn lộn về cuộc gặp đầu tiên với thầy hiệu trưởng mà mình chưa từng gặp gỡ bao giờ. Tôi vội vàng thu xếp công việc và xin phép lãnh đạo Sở Tài chính – Vật giá tỉnh Khánh Hoà để vào TpHCM cho kịp lịch hẹn đầu tuần. Theo hướng dẫn của chị bảo vệ trực cổng trường, tôi bước chậm rãi lên hai đoạn cầu thang và đến trước cửa phòng có bảng đề chữ màu đỏ “Phòng Hiệu Trưởng”. Qua ô kính cửa sổ, tôi thấy một người tầm thước, chừng gần 50 tuổi, tôi đoán đó là thầy hiệu trưởng. “Đẩy cửa vào đi, có phải cậu là Vinh ở Nha trang vào phải không?”, “dạ, em chào thầy, em là Vinh …” Cái bắt tay khá chặt và ấm áp của thầy hiệu trưởng làm tôi thấy bình tĩnh và tự tin hơn trong suốt cuộc nói chuyện trao đổi với thầy. Đó là buổi sáng đầu xuân năm 1988 tại trụ sở của trường, số 29 Lý Thường Kiệt, quận Tân Bình như là một định mệnh tiếp nối quãng thời gian công tác khá dài ngoài sức tưởng tượng của tôi lúc ấy với mái trường này.

Quả đúng là định mệnh (hay là có duyên cũng đúng) giữa Trường và tôi, bởi lẽ bằng ấy năm tôi đã trở thành một phần bé nhỏ trong cái sức sống, sự trưởng thành phát triển và bền vững lớn mạnh hôm nay. Hơn 30 năm gắn bó với ngôi Trường này, với lãnh đạo, đồng nghiệp, các thế hệ học sinh sinh viên và trải qua nhiều thăng trầm của những khó khăn, thách thức cũng như những cơ hội theo dòng đổi thay của thời cuộc. Thời gian ấy đã giúp cho tôi hiểu nhiều điều, suy ngẫm về nhiều việc và cũng có cả may mắn khi được chứng kiến cả một quá trình khá dài trong sự đổi thay kỳ diệu của mái trường này. Chắc không phải kể thì chúng ta cũng đã thấy sự vươn dậy, vượt qua những khó khăn mà tưởng chừng như là không thể, để từ một trường bồi dưỡng nghiệp vụ, trở thành trường trung cấp, trường cao đẳng, rồi trường đại học mang tầm vóc không chỉ khu vực phía Nam và còn đối với cả nước xét cả về quy mô và sự ảnh hưởng lan toả nhất định trong lĩnh vực hoạt động giáo dục đào tạo đại học và sau đại học. Đất lành chim đậu, cũng như bao quý thầy cô đồng nghiệp và các thế hệ học trò của 45 năm qua, tôi đã đến và trở thành một thành viên của mái trường UFM ngày hôm nay. Tôi rất tự hào và có quyền được hãnh diện về mái nhà thứ hai của mình. Mái trường UFM thân yêu này đã cho tôi rất nhiều và tôi thầm cảm ơn tất cả, cảm ơn những tháng ngày được đến trường, được học tập, giảng dạy, công tác, sẻ chia và đi cùng năm tháng đầy yêu thương và đáng nhớ nhất trong cuộc đời mình.

Ngày mai và ngày mai tiếp, vẫn là những nụ cười thân quen ấy, những tình cảm chân thật và ấm áp ấy trong khuôn viên mái trường UFM với tất cả sắc màu đẹp đẽ vốn có của nó sẽ là niềm tin, là hành trang vô cùng quý giá và đầy ắp yêu thương của mỗi người theo bước thời gian, mà tôi là một phần của hành trình ấy.

Tự nhiên, tôi bỗng nhớ lại cái buổi sáng đầu xuân năm ấy, có lẽ … cách đây đã lâu lắm rồi !

Sự kiện sắp tới

CuocthitructuyenUFM2021